Em đi giữa biển vàng, một trong những ca khúc được yêu thích của cố nhạc sĩ Bùi Đình Thảo có một “sức bền” đáng nể. Hơn ba mươi năm qua, kể từ ngày ca khúc được phát trên sóng đài Tiếng nói Việt Nam, bạn nghe đài gần xa mỗi lần nghe ca khúc đáng yêu này vẫn giữ nguyên cảm nhận dìu dặt, tươi sáng, trong trẻo lạ thường trong ca từ.

Ai sáng tác ca khúc/cảm âm Em Đi Giữa Biển Vàng

Trải đến chân mây là cánh đồng vàng mênh mông như biển. Em đi giữa biển lúa, nghe đủ đầy mênh mang lời lúa hát với hương lúa tinh khôi thơm đến tận trời! Có niềm vui sướng nào hơn với người bạn nhỏ của miền quê lúa?

Ca khúc Em đi giữa biển vàng khởi đầu từ một bài thơ viết cho thiếu nhi của tác giả Nguyễn Khoa Đăng – người con của “quê hương năm tấn” Thái Bình, bài Mùa lúa chín. Bài thơ đã được nhạc sĩ Bùi Đình Thảo phổ nhạc.

Cảm âm Em Đi Giữa Biển Vàng | Sáo Trúc C5

Em đi giữa biển vàng
Do2 do2 re2 re2 do2 la sol la do2 sol
Nghe mênh mang trên đồng lúa hát
Mi2 mi2 mi2 mi2 re2 do2 re2 mi2 sol2
Hương lúa chín thoang thoảng bay
Sol2 sol2 la2 do3 la2 sol2 fa2 sol2
Làm lung lay hàng cột điện
Do2 re2 mi2 la sol la
Làm xao động cả rặng cây
Do2 mi2 la sol la re2
Em đi giữa biển vàng
Do2 do2 re2 re2 do2 la sol la do2 sol
Nghe mênh mang trên đồng lúa hát
Mi2 mi2 mi2 mi2 re2 do2 re2 mi2 sol2
Bông lúa trĩu trong lòng tay
Sol2 sol2 la2 do3 la2 sol2 fa2 sol2
Như đựng đầy mưa gió nắng
Sol2 re2 re2 sol2 la2 sol2 la2
Như mang nặng giọt mồ hôi
Sol2 la2 la2 sol la re2
Của bao người nuôi lúa lớn lúa ơi
Re2 do2 la sol la do2 sol do2 re2 mi2 re2 sol2 mi2 re2 do2